Lấy ý kiến nhân dân và trưng cầu dân ý
Ngày 2/1/2013 Dự thảo sửa đổi Hiến pháp 1992 được công bố để lấy ý kiến nhân dân trong ba tháng. Nhiều người lẫn giữa việc lấy ý kiến của nhân dân và việc trưng cầu dân ý. Hãy thử làm rõ sự khác biệt này.

Website duthaoonline, nơi người dân có thể góp ý về Dự thảo sửa đổi Hiến pháp
Hiến pháp là của ai? Ai
là người quyết định về Hiến pháp và họ quyết định thế nào? Đáng tiếc
những vấn đề cơ bản như vậy từ rất lâu vẫn bị hiểu nhầm.
Từ điển Tiếng Việt (NXB
Đà Nẵng 2011 và các từ điển trước đó khá lâu) vẫn định nghĩa Hiến pháp
là "đạo luật cơ bản của nhà nước, quy định chế độ chính trị, kinh tế, xã
hội, quyền và nghĩa vụ công dân, tổ chức bộ máy nhà nước". Có lẽ những
người soạn dự thảo lần này cũng vẫn hiểu lầm như thế.
Nếu muốn xây dựng một
nhà nước của dân, do dân, vì dân, thì mọi quyền lực phải thuộc về nhân
dân. Hiến pháp không phải là của Nhà nước, mà là của nhân dân. Trong
Hiến pháp nhân dân là chủ thể, là người quyết định, là những người trao
quyền cho Nhà nước (phân quyền cho các nhánh nhà nước như lập pháp, hành
pháp và tư pháp) đến mức nào và như thế nào để bảo vệ các quyền tự do
và sự hạnh phúc của người dân. Đấy là quyền tối cao của nhân dân. Như
thế nhân dân là người quyết định Hiến pháp. Đối tượng của Hiến pháp (đối
tượng phải thi hành, phải tuân thủ Hiến pháp và bị hạn chế quyền lực
bởi Hiến pháp) chính là Nhà nước chứ không phải người dân.
Tất nhiên, việc đòi hỏi tất cả nhân dân cùng tham gia vào soạn ra Hiến pháp là việc bất khả thi.
Nhân dân có thể ủy thác
cho các nhóm không quá đông người (có thể là một Quốc hội lập hiến hay
các nhóm có chức năng như vậy) để soạn ra (các) dự thảo Hiến pháp.
(Các) dự thảo đó phải được công bố công khai để nhân dân góp ý và thảo luận trong một thời gian đủ dài.
Trên cơ sở góp ý và
thảo luận công khai đó (các) dự thảo cuối cùng được hoàn thiện (tốt nhất
là: (a) chỉ có 2 dự thảo hoàn chỉnh cuối cùng; hay (b) có 1 dự thảo với
một số điều cốt lõi mà mỗi điều có 2 lựa chọn khác nhau; hoặc (c) có 1
dự thảo hoàn chỉnh duy nhất) để đưa ra trưng cầu dân ý.
Trong trưng cầu dân ý
tất cả các công dân bằng lá phiếu của mình đều có quyền lựa chọn: (a)
tán thành (một trong 2) bản dự thảo; hoặc (b) tán thành từng lựa chọn
của các điều cơ bản của một dự thảo; hay (c) tán thành hoặc bác bỏ một
dự thảo hoàn chỉnh duy nhất.
Việc bỏ phiếu phải được
diễn ra một cách tự do và việc kiểm phiếu phải được giám sát chặt chẽ
để tránh sự gian lận. Kết quả Hiến pháp được thông qua sẽ là: (a) bản dự
thảo nào được đa số cử tri tán thành; hay (b) dự thảo Hiến pháp với các
điều khoản cơ bản theo đúng lựa chọn của đa số; hoặc (c) dự thảo duy
nhất được đa số cử tri tán thành hay Hiến pháp cũ (nếu dự thảo duy nhất
này bị đa số bác bỏ).
Chỉ với việc quyết định của nhân dân, thông qua trưng cầu dân ý như trên, thì Hiến pháp mới thực sự là Hiến pháp.
Như thế có thể thấy hai khâu "lấy ý kiến của dân" và "trưng cầu dân ý" là 2 khâu tách biệt và đều rất quan trọng.
Không có lấy ý kiến của
nhân dân, không có thảo luận công khai hay không có đủ thời gian để
thảo luận công khai về (các) dự thảo, để hình thành (các) dự thảo cuối
cùng sẽ dẫn đến một Hiến pháp không tốt, không tạo ra sự đồng thuận
trong nhân dân và như thế có thể gây chia rẽ, có hại cho sự phát triển
của đất nước.
Việc thông qua Hiến
pháp bằng trưng cầu dân ý ở Ai cập vừa qua là một thí dụ như vậy. Tại Ai
Cập đã có trưng cầu dân ý, nhưng đã không có sự tham gia, lấy ý kiến,
thảo luận của nhân dân (hay các nhóm khác nhau) để hình thành bản dự
thảo cuối cùng đưa ra trưng cầu dân ý. Khi không có sự thảo luận công
khai để cho các ý kiến khác nhau đối chọi với nhau, thì người dân thiếu
thông tin và rất dễ nhầm trong lựa chọn (tán thành hay bác bỏ) của mình.
Chúng ta để 3 tháng lấy
ý kiến nhân dân. Để cho việc lấy ý kiến được hiệu quả thì việc khuyến
khích thảo luận, tranh luận công khai về nội dung của dự thảo là hết sức
quan trọng.
Nếu không có thảo luận,
tranh luận mà mỗi người chỉ viết ra ý kiến của mình và gửi cho ban soạn
thảo thì việc lấy ý kiến rất dễ biến thành hình thức. Không có sự cọ
xát, thậm chí sự tranh luận kịch liệt của các ý kiến khác nhau thì không
thể hình thành các nhóm ý kiến chính được phản ánh trong 2 lựa chọn của
bản dự thảo cuối cùng, khiến cho việc tiếp thu ý kiến là không thể. Ban
soạn thảo dẫu có tài giỏi, tận tụy đến đâu cũng không thể đánh giá,
phân loại ý kiến của hàng triệu người. Thiếu thảo luận, thiếu tranh luận
tự do và công khai hay cản trở việc hình thành các nhóm khác nhau có
các ý kiến khác nhau để giúp cho quá trình lấy ý kiến được hiệu quả thể
hiện trong các dự thảo cuối cùng, thì việc lấy ý kiến của nhân dân dễ
trở thành hình thức, tốn tiền của, công sức và vô ích.
Sau khi đã có thảo
luận, tranh luận để hình thành (các) dự thảo cuối cùng mà nhân dân không
được quyết định thông qua lá phiếu của mình, thì Hiến pháp, dẫu có được
100% "đại biểu" thông qua, cũng không phải là Hiến pháp thực sự để tạo
ra một nhà nước của dân, do dân, vì dân nhằm hạn chế quyền lực của Nhà
nước và bảo vệ các quyền tự do của người dân.
Việc khuyến khích nhân
dân góp ý, thảo luận, tranh luận là rất đáng hoan nghênh. Sau ba tháng
nên hoàn chỉnh (các) dự thảo và đưa ra cho toàn dân quyết định. Làm được
vậy là một bước tiến lớn để xây dựng một nhà nước của dân, do dân, vì
dân và góp phần hết sức quan trọng để làm cho dân giàu, nước mạnh, xã
hội công bằng dân chủ văn minh.
Theo Nguyễn Quang A
Lao Động